Điều hòa sinh trưởng Brassinosteroid
Sự tồn tại của các hợp chất steroid có hoạt tính sinh học ở thực vật từng là một chủ đề gây nhiều tranh cãi trong giới sinh lý học và hóa sinh thực vật cho đến tận nửa cuối thế kỷ 20. Sự thay đổi triệt để về mô hình lý thuyết này chính thức bắt đầu vào năm 1970 khi Mitchell và các cộng sự tại Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ tiến hành các thí nghiệm tiên phong. Nhóm nghiên cứu đã chiết xuất thành công một hỗn hợp lipid thô từ phấn hoa của cây cải dầu và thử nghiệm tác động của nó lên hình thái thực vật. Khi được trộn với lanolin và bôi lên thân cây đậu dưới điều kiện chiếu sáng, chiết xuất này đã gây ra sự phân chia tế bào và kéo dài lóng (internode) vô cùng mạnh mẽ, dẫn đến kết luận về sự tồn tại của một nhóm chất kích thích sinh trưởng mới, được nhóm nghiên cứu tạm gọi là "brassins".
Mặc dù hiệu ứng sinh lý đã được quan sát rõ ràng, cấu trúc hóa học chính xác của hoạt chất này vẫn là một bí ẩn trong gần một thập kỷ tiếp theo do những hạn chế về công nghệ phân tích và nồng độ cực thấp của chất này trong mô thực vật. Phải đến năm 1979, thông qua các kỹ thuật tinh sạch phức tạp, Grove và các cộng sự mới xác định thành công cấu trúc tinh thể bằng tia X của hợp chất đầu tiên thuộc nhóm này, được đặt tên là Brassinolide. Khám phá này đã xác nhận Brassinolide là một polyhydroxyl lactone chứa khung 5α-cholestane, hoàn toàn tương đồng với cấu trúc cơ bản của các steroid động vật.
Đến cuối những năm 1990 và đầu những năm 2000, cộng đồng khoa học quốc tế chính thức công nhận Brassinosteroid (BR) là nhóm phytohormone thứ sáu, sánh ngang với Auxin (AX), Gibberellin (GA), Cytokinin (CK), Ethylene (ET), và Abscisic Acid (ABA).
Đến nay, hơn 70 loại Brassinosteroid tự nhiên đã được phân lập từ hầu hết các nhóm thực vật, bao gồm tảo xanh, hạt trần và hạt kín: Brassinolide (BL), 24-Epibrassinolide, 28-Homobrassinolide, Castasterone (CS), Typhasterol (TY), Teasterone (TE), 6-Deoxocastasterone, 28-Norcastasterone,...