Phân Trung Vi lượng Chelate

Ca, Mg, Fe, Zn, Mn, Cu (chelate)

Phân Trung Vi lượng Chelate

Các nguyên tố vi lượng, bao gồm Sắt (Fe), Đồng (Cu), Kẽm (Zn), và Mangan (Mn), là những dưỡng chất thiết yếu, dù chỉ cần với một lượng rất nhỏ nhưng lại đóng vai trò sống còn trong các quá trình sinh trưởng và phát triển của cây trồng. Tuy nhiên, một nghịch lý lớn trong nông nghiệp là sự hiện diện của các nguyên tố này trong đất không đồng nghĩa với khả năng hấp thụ của cây. Trong môi trường đất, các ion kim loại vi lượng này rất dễ bị oxy hóa hoặc kết tủa, tạo thành các hợp chất không hòa tan mà rễ cây không thể hấp thụ được. Hiện tượng này, được gọi là "sự cố định" (fixation), chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi các đặc tính của đất, đặc biệt là độ pH.

Môi trường hóa học của đất là yếu tố đối kháng chính đối với sự hữu dụng của vi lượng. Trong các loại đất có độ pH cao (đất kiềm, đất vôi), các ion kim loại như Fe3+ dễ dàng phản ứng với các ion hydroxide (OH) để tạo thành các hợp chất hydroxide không tan, chẳng hạn như Fe(OH)3​. Ngược lại, trong các loại đất phèn (đất chua sunfat), vi lượng có thể bị "khóa chặt" hoặc trở nên hòa tan quá mức, gây ngộ độc cho cây. Các biện pháp canh tác thông thường như bón vôi để cải tạo đất chua cũng có thể vô tình gây ra tình trạng thiếu hụt Fe, Mn và Zn do làm tăng độ pH của đất.

Hệ quả trực tiếp là các loại phân bón vi lượng vô cơ truyền thống (vi lượng sunfat) có hiệu quả sử dụng rất thấp trong những điều kiện đất bất lợi này. Khi một nông dân bón phân sắt sunfat (FeSO4​) vào đất kiềm có pH >7, ion Fe2+ sẽ nhanh chóng bị oxy hóa thành Fe3+, sau đó kết tủa dưới dạng không hòa tan. Kết quả là phân bón bị lãng phí, gây tổn thất kinh tế, trong khi cây trồng vẫn tiếp tục chịu các triệu chứng thiếu hụt dinh dưỡng. Đây chính là bài toán cốt lõi mà công nghệ chelate hóa ra đời để giải quyết.